PVLC Mùa Thường Niên Tuần XXVIII Thứ 3
Bài Ðọc I: (Năm I) Rm 1, 16-25
"Dẫu loài người biết Thiên Chúa,
họ không tôn vinh Người cho xứng với Thiên Chúa".
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ
gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, tôi không hổ
thẹn đạo Phúc Âm: vì đó là sức mạnh của Thiên Chúa để cứu độ mọi
kẻ có lòng tin, trước là người Do-thái, sau là người Hy-lạp. Vì
trong đó, đức công chính của Thiên Chúa được tỏ ra bởi đức tin,
nhằm vào đức tin, như có lời chép rằng: "Người công chính sống
bởi đức tin".
Quả thực, cơn thịnh nộ của Thiên
Chúa từ trời cao hiện ra trừng phạt những người vô đạo, bất
công, cầm giữ chân lý của Thiên Chúa trong đường tà: vì chưng hễ
sự gì có thể biết được về Thiên Chúa, thì đã được biểu lộ trong
họ rồi, bởi Thiên Chúa đã tỏ bày cho họ. Từ khi sáng tạo thế
gian, qua những loài thụ tạo, họ đã có thể nhìn nhận, hiểu biết
những sự không trông thấy được của Thiên Chúa, nhất là quyền
năng đời đời và thiên tính của Người, nên họ không thể chữa mình
được. Vì dẫu họ biết Thiên Chúa, họ không tôn vinh, không cảm tạ
Người cho xứng với Thiên Chúa, song họ đã lầm lạc trong những hư
tưởng của họ, và tâm trạng ngu muội của họ đã ra mù tối. Họ tự
khoe là khôn ngoan, nhưng họ đã hoá ra điên dại. Họ đã hoán đổi
vinh quang của Thiên Chúa bất hủ ra giống như hình ảnh của loài
người hay chết và của loài chim, loài thú bốn chân và rắn rết.
Vì thế, Thiên Chúa để mặc cho họ buông theo lòng dục vọng tìm sự
dâm ô, thậm chí làm ô nhục đến chính bản thân họ. Họ là những
người đã hoán đổi sự chân thật của Thiên Chúa ra sự dối trá, đã
thờ tự và phụng sự loài thọ tạo thay vì Ðấng Tạo Hoá, Người đáng
chúc tụng muôn đời. Amen!
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 18, 2-3.
4-5
Ðáp: Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa (c.
2a).
Xướng: 1) Trời xanh tường thuật
vinh quang Thiên Chúa, thanh không kể ra sự nghiệp tay Người.
Ngày này nhắc nhủ cho ngày khác, đêm này truyền tụng cho đêm
kia. - Ðáp.
2) Ðây không phải lời cũng không
phải tiếng, mà âm thanh chúng không thể lọt tai. Nhưng tiếng
chúng đã vang cùng trái đất, và lời chúng truyền ra khắp cõi địa
cầu. - Ðáp.
Alleluia: Ga 6, 64b
và 69b
Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa,
lời Chúa là thần trí và là sự sống; Chúa có những lời ban sự
sống đời đời. - Alleluia.
Phúc Âm: Lc 11,
37-41
"Hãy bố thí, thì mọi sự sẽ nên
trong sạch cho các ông".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Luca.
Khi ấy, lúc Chúa Giêsu còn đang
nói, thì có một người biệt phái mời Người dùng bữa tại nhà ông.
Người đi vào và ngồi bàn ăn. Nhưng người biệt phái ngạc nhiên,
nghĩ trong lòng rằng tại sao Người không rửa tay trước khi dùng
bữa.
Bấy giờ Chúa phán cùng ông ấy
rằng: "Này các ông, những người biệt phái, các ông lau rửa bên
ngoài chén đĩa, nhưng nội tâm các ông đầy tham lam và gian ác.
Hỡi những kẻ ngu dại, chớ thì Ðấng đã tạo thành cái bên ngoài,
lại chẳng tạo thành cả cái bên trong sao? Hãy đem những cái bên
trong ra mà bố thí, thì mọi sự sẽ nên trong sạch cho các ông".
Ðó là lời Chúa.

Suy Nghiệm Lời Chúa
Bài Phúc Âm của Thánh ký
Luca hôm nay, Thứ Ba Tuần XXVIII Thường Niên, tương tự như bài
Phúc Âm của Thánh ký Marco cho Thứ Ba Tuần V Thường Niên về
vấn đề rửa tay trước khi ăn.
Tuy nhiên, ở bài Phúc Âm Thánh
ký Marco Tuần V Thường Niên, vấn đề không rửa tay trước khi ăn
xẩy ra nơi một số môn đệ của Chúa Giêsu (xem Marco 7:2), trong
khi ở bài Phúc Âm hôm nay lại xẩy ra với chính Chúa Kitô, như
Thánh ký Luca thuật lại trong bài Phúc Âm hôm nay:
"Khi ấy, lúc Chúa Giêsu còn đang
nói, thì có một người biệt phái mời Người dùng bữa tại nhà ông.
Người đi vào và ngồi bàn ăn. Nhưng người biệt phái ngạc nhiên,
nghĩ trong lòng rằng tại sao Người không rửa tay trước khi dùng
bữa".
Chắc chắn Chúa Kitô đã biết cái
thói lệ thông thường không phải là luật Chúa này của dân Do
Thái mà lại là những gì những ai thông luật và giữ luật như
thành phần biệt phái vốn coi trọng, nhưng có lẽ Người chủ ý
không làm như vậy, không rửa tay trước khi ăn, để nhân cơ hội
này dạy cho họ một bài học về những gì cần thiết và quan trọng
hơn cả những gì là bề ngoài được họ đặt nặng:
"Bấy giờ Chúa phán cùng ông ấy
rằng: 'Này quí vị, những người biệt phái, quí vị lau rửa bên
ngoài chén đĩa, nhưng nội tâm quí vị lại đầy những tham lam và
gian ác. Hỡi những kẻ ngu dại, chớ thì Ðấng đã tạo thành cái bên
ngoài, lại chẳng tạo thành cả cái bên trong sao? Thế nhưng nếu
quí vị bố thí đi những gì quí vị có thì mọi sự sẽ được tẩy sạch
cho quí vị'".
Đúng thế, qua câu giáo huấn chí
lý nhưng hết sức thực tế này của Chúa Giêsu, chúng ta thấy rằng
Người chú trọng đến nội tâm hơn hành động biểu hiện, đến tinh
thần hơn hình thức bề ngoài. Cho dù vẫn cần đến hành vi cử chỉ
bề ngoài và hình thức biểu hiệu đấy, nhưng chúng phải là những
gì phản ảnh nội tâm, phản ảnh tinh thần, chứ không phải là những
gì thuần hình thức và máy móc, bất xứng với con người là loài có
tâm linh và ý thức.
Nếu bề ngoài dù có những hành vi
cử chỉ tốt lành hay có những việc làm có vẻ đạo đức như "lau
rửa bên ngoài chén đĩa, nhưng nội tâm các ông đầy tham lam và
gian ác" thì tất cả chỉ là giả hình che mắt thiên hạ, làm để
lấy tiếng khen... Cho đến khi họ bị hiểu lầm hay chống đối hoặc
bị chê bai bởi chính những việc giả hình họ làm, họ liền lộ cái
chân tướng đầy kiêu căng tự ái của họ, thậm chí họ còn có những
hành vi cử chỉ chọc gậy bánh xe, chống phá, thơ nặc danh v.v.,
như đã từng xẩy ra ở các cộng đoàn Việt Nam từ trước đến nay.
Đó là lý do Chúa Giêsu đã dạy
cho thành phần biệt phái cũng như cho chúng ta là thành
phần môn đệ của Người, nhưng vẫn bị nhập nhiễm men giả hình giả
tạo của họ, một nguyên tắc hay một đường lối làm cho chúng ta
không còn sống giả hình mà là sống chân chính đúng như Thiên
Chúa muốn, đó là hãy: "Bố thí đi những gì quí vị có thì mọi
sự sẽ được tẩy sạch cho quí vị'".
Câu này của Chúa Giêsu có nghĩa
là gì? Người khuyên chúng ta ra sao đây để có thể thực hành cho
chính xác và có hiệu nghiệm?? Tại sao "bố thí đi những gì
(mình) có" là phương cách duy nhất và hiệu nghiệm nhờ đó "mọi
sự sẽ được tẩy sạch" cho chúng ta???
Phải chăng ở đây Chúa Giêsu muốn
dạy chúng ta rằng để mọi việc làm của chúng ta, để mỗi một và
tất cả mọi hành vi cử chỉ được bày tỏ ra bề ngoài của chúng
ta được chân thực, hoàn toàn không có gì là giả tạo, bôi bác,
hình thức v.v. chúng ta cần phải sống hết mình, phải ý thức
những gì mình làm, phải dứt khoát từ bỏ, như "bố thí đi những
gì mình có", những ý hướng xấu xa vị kỷ ham danh hơn là
sống hoàn toàn vì Chúa và cho tha nhân v.v.!?
Trong Bài Đọc 1 cho năm lẻ hôm
nay, Thánh Tông Đồ Phaolô cũng cho chúng ta thấy chính vì con
người chưa có đức tin, chưa nhận biết Thiên Chúa là những gì bề
trong, nội tâm, thuộc tâm linh cao cả, như "Người công chính
sống bởi đức tin", mà họ, cho dù theo tự nhiên vẫn có thể
nhận biết sự hiện hữu của Thiên Chúa trong trời đất: "Từ khi
sáng tạo thế gian, qua những loài thụ tạo, họ đã có thể nhìn
nhận, hiểu biết những sự không trông thấy được của Thiên Chúa,
nhất là quyền năng đời đời và thiên tính của Người, nên họ không
thể chữa mình được", vẫn hướng hạ, vẫn không thể nào sống
theo sự thật, hoàn toàn sống phản lại sự thật đến độ đã biến đổi
sự thật theo ý họ:
"Vì dẫu họ biết Thiên Chúa, họ
không tôn vinh, không cảm tạ Người cho xứng với Thiên Chúa, song
họ đã lầm lạc trong những hư tưởng của họ, và tâm trạng ngu muội
của họ đã ra mù tối. Họ tự khoe là khôn ngoan, nhưng họ đã hoá
ra điên dại. Họ đã hoán đổi vinh quang của Thiên Chúa bất hủ ra
giống như hình ảnh của loài người hay chết và của loài chim,
loài thú bốn chân và rắn rết. Vì thế, Thiên Chúa để mặc cho họ
buông theo lòng dục vọng tìm sự dâm ô, thậm chí làm ô nhục đến
chính bản thân họ. Họ là những người đã hoán đổi sự chân thật".
Bài Đáp Ca hôm nay âm vang nội
dung của Bài Đọc 1 hôm nay về vấn đề Thiên Chúa đã tỏ
mình ra qua thiên nhiên tạo vật của Ngài để con người có thể
nhận biết Ngài mà đến với Ngài và ca tụng Ngài, nhờ đó, họ được
chân lý giải phóng mà sống trong chân thật, chứ không sống giả
dối như thành phần cho dù giữ luật Chúa vẫn đầy những giả hình
như những người biệt phái trong bài Phúc Âm hôm nay:
1) Trời xanh tường thuật vinh
quang Thiên Chúa, thanh không kể ra sự nghiệp tay Người. Ngày
này nhắc nhủ cho ngày khác, đêm này truyền tụng cho đêm kia.
2) Ðây không phải lời cũng không
phải tiếng, mà âm thanh chúng không thể lọt tai. Nhưng tiếng
chúng đã vang cùng trái đất, và lời chúng truyền ra khắp cõi địa
cầu.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL.
Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm
hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
Thu.3.XXVIII.TN.mp3
